3 chan
show3
show 4
show1
mobil_1
Danh mục sản phẩm
Thống kê
47Trực tuyến
20,811,024 Lượt truy cập

Vận chuyển hàng đi qua Sơn la - Điểm đến Điện Biên ( Phần 2 - Trở về)

Vantai24h- 14/07/2014- Vận chuyển hàng hóa đi qua Sơn la - Điện Biên - Nín thở! 1 xe, 2 xe, 3 xe, rồi xe thứ 4 vượt qua, lốp xe trơn trượt, con dốc cao liền kề đó làm 2 xe Dương và Trưởng bị ba – ti – lê, khói từ lốp bốc ra khét lẹt.

   Sau khi tổ chức chương trình từ thiện xong, người mệt nhoài, rồi chúng tôi được bữa cơm cũng là lúc trời bắt đầu oi ả, xung quanh núi rừng âm u một màu đen, đến con suối chảy róc rách cũng trở nên nóng nực, từ những năm 1996 bắt đầu lái xe cho Vantai24h, tôi đã quá am hiểu thời tiết Tây Bắc, có lẽ trời sẽ mưa.

       Bụng bảo dạ, tôi gọi Trưởng 29C – 269.64 kém tôi 6 tuổi:

-          Có lẽ sắp mưa rồi chú ạ, thời tiết này mà không ra sớm thì 1 tuần nữa anh em mình không ra khỏi đây mất!

      Nói lời chia tay, chính quyền, bà con dân bản, nhóm từ thiện một mực gàn chúng tôi không nên ra khỏi bản ban đêm, vì đường còn dài, suối còn nhiều, chẳng biết rồi sẽ như nào. Nhưng vì công việc, vì nhiều yếu tố khác nhau, chúng tôi buộc phải bắt đầu hành trình vượt rừng trong đêm.

       Tôi đi đầu, tiếp theo là Trưởng, Dương và Hiếu, 4 xe đi nối tiếp nhau vừa đủ khoảng cách để soi sáng và quan trọng là đảm bảo an toàn. Ban ngày đi đã khó, đêm lại muôn trùng khó khăn, qua con đường gập ghềnh sỏi đá ước chừng 2 km là tới con suối hồi chiều chúng tôi rất vất vả để vượt qua. Nín thở! 1 xe, 2 xe, 3 xe, rồi xe thứ 4 vượt qua, lốp xe trơn trượt, con dốc cao liền kề đó làm 2 xe Dương và Trưởng bị ba – ti – lê, khói từ lốp bốc ra khét lẹt.

       Kinh nghiệm là phải lấy đà để lên dốc, đạp ga tới khi cảm giác máy đã khỏe, cài số, nhả côn, giữ đều ga cho tới khi gặp chướng ngại vật thì độ vọt của máy đã mạnh, mặc cho bánh sau bị trượt hay văng, đạp ga dứt khoát xe sẽ vượt qua.

        9h tối, chặng đường hướng tới Sông Mã anh hùng:

         Theo dự tính, đoàn sẽ nghỉ ở 15 km đường đèo quanh co tiếp theo chúng tôi nhanh chóng vượt qua, sông Mã quanh co ẩn hiện trong màn đêm dày dặc, gió bắt đầu thổi lớn, sấm chớp bủa vây chúng tôi nhanh chóng, mẹ thiên nhiên đã thức giấc. 4 chiếc xe trở nên nhỏ bé trong đêm, không ai nói gì nhưng tất cả cùng hiểu: phải tăng tốc!

Gió rít ngày 1 mạnh, bụi cuốn mù đường đi, trước mặt là 1 con suối với địa hình gồ ghề, qua suối là dốc đứng, 3 xe dừng lại hỗ trợ xe tôi lên trước, lần lượt 3 xe tiếp theo đi qua và:

-          Độp, độp, độp!

       Trời bắt đầu mưa, những hạt mưa sau 3 tháng khô hạn ở cái vùng núi Tây Bắc này, sẽ chẳng có gì đáng nói nếu không phải chúng tôi đang ở giữa rừng. Mưa bắt đầu nặng hạt và đuổi sau lưng chúng tôi, sấm sét thay nhau dội lại, được thêm 5km thì xe tôi bắt đầu có dấu hiệu không bám đường, quan sát gương hậu thấy anh em vẫn bám phía sau. Một ngôi nhà còn loáng thoáng người ven đường, mưa dần ngớt:

-          Bác ơi từ đây ra Sông Mã còn bao xa??? – Tôi hỏi.

-          Sông Mã à, không đi nổi đâu à, nguy hiểm lắm à!

      Có mấy cậu thanh niên trong ngôi nhà đó xin đi nhờ ra ngoài công trình, vốn tính vui vẻ, tôi hô to: - Lên thùng, bám chặt vào không ngã!

Họ là mấy cậu thanh niên dưới xuôi lên làm công trình xây cầu bắc qua suối Nậm Căn cách đó ước chừng 7km, sắp vào mùa mưa lũ, công trình chắc hẳn gấp rút lắm, có khi mấy cậu này đi tán gái bản giống tôi ngày còn trẻ mới lái xe chở hàng lên vùng này.